Skip to content

Làm con gái

Một vài suy nghĩ xoay quanh làm con gái của một người chuyển giới nữ

Written on 28/06/2026 · 7 min read

Lạc lõng ngày đầu

Con trai

Tôi sinh ra là một người con trai, từ nhỏ tôi đã thấp thoáng những ý nghĩ muốn là con gái. Ý thức phân biệt đúng sai phải trái trong tôi khá mạnh; tôi tìm kiếm những hình mẫu đàn ông để mình noi theo rồi bắt chước theo. Bản thân những hình tượng đó hơi cổ tích, hơi sách vở và tôi cũng trở nên khá cứng nhắc (nghĩ lại thì nếu tôi quyết tâm làm đàn ông, có lẽ tôi đã là một alpha male 😋).

Con trai cười cũng tươiCon trai cười cũng tươi

Cố gắng sống theo hướng đó, những suy nghĩ là con gái vẫn cứ len lỏi mà lớn lên. Tôi ý thức mình khác thường, và tôi xa lánh những hội nhóm con trai, sợ mình bị lộ ra mặt tối trần trụi. Nghĩ lại, bây giờ tôi vẫn hối tiếc những thời điểm đó đã giữ khoảng cách, xa lánh những người anh em thật sự tốt với mình, rằng nhiều mối quan hệ đã có thể tốt hơn như thế.

Con gái

Vậy thì khi làm con gái thì sao? Tôi makeup lén lút và comeout rải rác, nhưng tôi chưa thật sự nghĩ mình có thể làm con gái cho đến khi tôi để tóc dài (tóc ngắn nhìn xấu quá lại cảm thấy không có hi vọng).

Năm 26 tuổi, tôi tìm được cách để tóc dài một cách từ từ mà không bị dè bỉu hay comeout lộ liễu. Tóc dần dài, tham vọng dần lớn. Tôi comeout với nhiều người, với team nhỏ trên công ty, mặc những bộ đồ unisex.

Tóc dài một xíuTóc dài một xíu

Tôi cũng có hội nhóm con gái của riêng mình. Trước đây, tôi hay chơi 1-1 và cũng chưa quá áp lực chuyện nữ tính hay cách tư duy, kỳ vọng đặt lên góc nhìn buê đuê và góc nhìn con gái là khác nhau.

Sau này tôi nghĩ, điều khác biệt không nằm ở giới tính mà ở quá trình trưởng thành. Một người con gái lớn lên cùng những câu chuyện về váy áo, làm đẹp, tình yêu, hôn nhân... Còn tôi thì không. Vì thế có những góc nhìn tôi phải học lại từ đầu, và cũng có những điều tôi sẽ chẳng bao giờ trải nghiệm giống họ.

Có vài người đã offend tôi, và chính những lần đó buộc tôi phải nhìn lại nhân dạng của mình.

Tôi

Một vài người tìm tôi tư vấn tình cảm về đối phương họ yêu. Họ kỳ vọng tôi hiểu cả nam lẫn nữ, hiểu câu chuyện của họ và giải thích hành vi người yêu họ. Buồn cười là, tôi thấy mình không hiểu cả nam lẫn nữ một cách hoàn toàn, mỗi cái biết một chút 🤪, thật sự xin lỗi.

Tôi đọc về chủ nghĩa hiện sinh, trong đó nói nhiều lắm, rồi kết luận rằng, "Anh hãy dám là anh đi, đừng là con người mà người ta nghĩ về anh hoặc con người mà anh cho rằng người ta nghĩ anh phải trở nên thế". Tôi nghĩ nó đúng, cái mình trải qua không giống người khác, và cũng tin rằng mình có chính kiến riêng, tại sao phải chạy theo yêu cầu xã hội về việc mình muốn làm.

"Deviens ce que tu es!" - Friedrich Nietzsche

Tôi chấp nhận việc mình sẽ có những cách giải quyết sự việc đàn ông và không hay bày tỏ cảm xúc, chấp nhận rằng những góc nhìn về hôn nhân mà tôi sẽ chẳng hiểu được, và tôi cũng có những cái chẳng ai hiểu được. Ngoài ra, làm việc một cách lý trí là một ưu điểm.

Năm tôi 29 tuổi, sau vài lần ăn mặc như một đứa con gái để đi tiệc hay tham gia những buổi đi chơi cùng công ty, tôi quyết định mặc như một nhân viên nữ công sở mỗi ngày đi làm. Đó là một quyết định mà tôi thấy khá liều lĩnh với sự nghiệp của mình. Đi chơi thì dễ, còn đi làm ngày nào cũng vậy thì chẳng ai biết điều gì sẽ xảy ra.

Tôi cũng bắt đầu sử dụng liệu pháp hormone để hỗ trợ vẻ ngoài (và nghe là có chút tâm sinh lý).

Mọi chuyện cứ đến, tôi chỉ sống như chính mình, từng ngày một. Đến khi ngoảnh lại, tôi cũng không biết mình đã "trở thành phụ nữ" từ lúc nào.

Sống vui vẻ

Đồng nghiệp nhỏ tuổi bắt đầu gọi tôi là "chị", "chị Thắng", "chị Quyên", vẫn có người gọi là anh. Ừ thì cảm nhận niềm vui, và chấp nhận những điểm khó khăn từ phía người khác. Khó mà nghe một giọng nam và nhìn một người cao lớn mà không gọi anh được.

Đồng nghiệp nam vẫn cư xử dịu dàng, không xa lánh. Đồng nghiệp nữ ngày càng xem tôi như một người chị em. Thậm chí trong những chuyến đi chơi gần đây với team với công ty, tôi cảm nhận điều đó một cách rõ rệt. Mấy cô canteen và lao công rất dễ thương. Điều đó thật sự rất cảm động.

Ẩn mình hội chị emẨn mình hội chị em

Tôi được nhường đường, được xách giúp đồ, được người khác để ý xem mình có lạnh không, có ăn chưa. Tôi cũng bắt đầu hiểu cảm giác bị nhìn chằm chằm, bị đánh giá ngoại hình, bị góp ý về cách ăn mặc dù chẳng ai hỏi. Chỉ là những điều rất nhỏ, nhưng chúng khiến tôi hiểu rằng cách người khác nhìn mình đã thay đổi.

Khi được phép sống với phần nữ tính của mình, tôi cũng bắt đầu quan tâm đến những điều trước đây chưa từng để ý: quần áo, mỹ phẩm, phụ kiện... và cả mua sắm. Tài khoản ngân hàng bắt đầu đau khổ vì những khoản chi 👀. Tôi bắt đầu thử những kiểu dáng mà trước đây chưa bao giờ nghĩ mình sẽ mặc, rồi đứng trước gương và mỉm cười.

Rồi mọi thứ cũng trở nên bình thường. Tôi đi làm, họp hành, deadline, ăn trưa, về nhà. Điều kỳ lạ nhất là cuộc sống chẳng còn kỳ lạ nữa.

Sống ưu tư

Tôi thay đổi khá nhanh trong vài năm gần đây. Nhưng với gia đình, họ vẫn đang cố hiểu một người con mà họ đã nuôi gần ba mươi năm. Có những điều với tôi đã rất rõ ràng, nhưng với họ lại là điều hoàn toàn mới. Tôi không trách họ. Chỉ là đôi khi, khoảng cách ấy khiến cả hai bên đều mệt.

Có những lúc tôi ăn mặc như một nhân viên nữ công sở, được mọi người gọi là "chị", rồi lại phải đưa ra một tấm căn cước với tên và giới tính cũ. Mỗi lần như vậy đều có chút ngượng ngùng, không phải vì xấu hổ về bản thân, mà vì cảm giác cuộc sống và giấy tờ đang kể hai câu chuyện khác nhau.

Có những chuyện tôi không biết nên chia sẻ với ai. Bạn nam thì chưa từng trải qua. Bạn nữ cũng không lớn lên giống tôi. Đôi khi tôi thấy mình đứng ở giữa, thuộc về cả hai mà cũng chẳng hoàn toàn thuộc về bên nào.

Có những ngày tôi vẫn tự hỏi liệu mình đã đủ nữ tính chưa. Giọng nói, chiều cao, gương mặt, cử chỉ... Nhưng rồi tôi nhận ra mình lại đang rơi vào chính cái bẫy mà trước đây tôi muốn thoát ra: cố gắng trở thành hình mẫu mà người khác mong đợi.

Có lẽ những ưu tư ấy sẽ còn ở đó rất lâu, như một thanh gươm lơ lửng trên đầu. Nhưng thay vì sợ nó rơi xuống, tôi chọn để nó nhắc mình rằng mỗi ngày đều đáng để sống nghiêm túc hơn với lựa chọn của mình.